Suy niệm – Thứ Sáu Chúa Nhật V Phục Sinh – Năm A

Kính thưa cộng đoàn! Có những thời khắc trong lịch sử, con người run sợ không phải vì thiên tai, nhưng vì chính bóng tối phát sinh từ lòng người. Buổi sáng ngày 20 tháng 3 năm 1995, những toa tàu điện ngầm ở Tokyo vẫn lao đi như thường lệ. Người ta chen chúc đến sở làm, học sinh ôm cặp sách, những nhân viên văn phòng cúi đầu giữa dòng người vội vã.

Nhưng rồi, chỉ trong chốc lát, cả hệ thống tàu điện biến thành địa ngục. Khí độc sarin lan ra trong các toa tàu như một con rắn vô hình. Người ngã gục. Người co giật. Những tiếng kêu cứu vang lên giữa các sân ga hỗn loạn. Mười một người chết. Hơn năm ngàn người bị thương. Đứng sau thảm kịch ấy là Shoko Asahara, thủ lãnh giáo phái mang cái tên đầy mê hoặc: “Chân lý tối thượng.” Trong mắt các tín đồ, ông từng giống như một đấng giác ngộ. Ông xuất hiện trong chiếc áo choàng quyền lực, di chuyển bằng xe trắng sang trọng, được hàng vạn người phủ phục tôn sùng. Có những người mê muội đến mức tin rằng uống nước tắm của ông sẽ được thanh tẩy linh hồn. Nhưng rồi dưới chân núi Phú Sĩ – biểu tượng thanh bình của Nhật Bản, cảnh sát phát hiện cả một kho vũ khí hóa học đủ sức giết hàng chục triệu người. Một nơi tự xưng nắm giữ “chân lý tối thượng” cuối cùng lại cất giấu cái chết. Và bi kịch ấy phơi bày một sự thật lạnh người: khi chân lý bị tách khỏi tình yêu, nó có thể biến thành lưỡi dao sắc nhất của hủy diệt. Con người nhân danh ánh sáng, nhưng lại gieo bóng tối. Nhân danh cứu rỗi, nhưng lại đẩy người khác vào vực thẳm. Nhưng điều đáng sợ hơn là tại sao người ta lại dễ dàng đi theo những tiếng gọi ấy? Có lẽ bởi trong sâu thẳm, con người nào cũng mang một cơn đói tinh thần. Ai cũng muốn tìm một điều gì chắc chắn để bám víu giữa cuộc đời đầy bất an này. Người ta sợ cô độc. Sợ lạc hướng. Sợ đời mình vô nghĩa. Và chỉ cần có ai đó đứng lên, nói bằng giọng đầy xác tín rằng: “Tôi có chân lý,” thì lập tức sẽ có những người sẵn sàng đi theo.!

Tin cùng chủ đề  Phác Họa Chân Dung Một Vị Thánh – Đức Hồng Y John Henry Newman

Lịch sử nhân loại luôn đầy những khuôn mặt như thế. Có những con người thực sự mang lại bình an và chữa lành cho nhân loại như Gautama Buddha. Nhưng cũng có những phong trào để lại sau lưng chỉ là đổ vỡ, cuồng tín và nước mắt, như World Mission Society Church of God hay những hiện tượng trừ quỷ cực đoan gây chấn động dư luận. Và chính giữa khát vọng kiếm tìm ấy, Đức Giêsu xuất hiện. Ngài cũng quy tụ môn đệ. Ngài cũng được gọi là Thầy. Nhưng Ngài khác với mọi bậc thầy của nhân loại ở một điều chưa từng có: Ngài không chỉ giảng về chân lý, nhưng đồng hóa chính mình với chân lý. Đức Giêsu không nói: “Tôi biết chân lý.” Ngài nói: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống.” Nơi Đức Giêsu, chân lý không phải là một học thuyết được viết trên giấy, nhưng là một con người bằng xương bằng thịt. Một con người biết chạm vào những kẻ phong cùi. Biết ngồi ăn với người tội lỗi. Biết khóc trước nấm mồ bạn mình. Và cuối cùng, biết mở rộng đôi tay trên thập giá để ôm lấy cả nhân loại.!

Tin Mừng hôm nay vang lên như nhịp đập cuối cùng của trái tim ấy: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.” “Như Thầy đã yêu…” – đó không còn là lời khuyên đạo đức. Đó là mức độ tận cùng của tình yêu. Một tình yêu đi xa đến mức trao luôn cả mạng sống. Con người có thể chết vì người mình yêu quý. Nhưng Đức Kitô còn đi xa hơn thế: Ngài chết cho cả những kẻ quay lưng chống lại mình. Thánh Phaolô viết một câu gần như làm người ta sững sờ: “Khi chúng ta còn là tội nhân, Đức Kitô đã chết vì chúng ta.” Và từ thập giá, một khuôn mặt hoàn toàn mới của Thiên Chúa được mở ra. Thiên Chúa không phải là quyền lực nghiền nát con người, nhưng là tình yêu tự hiến cho con người. Không áp đặt. Không thao túng. Không mê hoặc bằng sợ hãi. Chỉ yêu cho đến cùng.

Tin cùng chủ đề  Đức Giê-su Ki-tô, Đường Lòng Chúa Thương Xót

Thưa cộng đoàn, đó cũng là tiêu chuẩn để phân định chân lý thật và chân lý giả. Bất cứ “chân lý” nào làm con người trở nên hận thù hơn, cực đoan hơn, khép kín hơn, thì chân lý ấy không đến từ Thiên Chúa. Chân lý đích thực luôn dẫn con người đến tự do, đến yêu thương, đến ánh sáng. Vì thế, câu chuyện về giáo phái cuồng tín năm nào không chỉ là câu chuyện của thế giới bên ngoài. Nó trở thành một câu hỏi cho từng người chúng ta hôm nay: tôi đang đi theo tiếng nói nào? Điều tôi tin có làm tôi yêu thương hơn không? Hay càng tin, tôi càng cay nghiệt, càng loại trừ, càng khinh thường người khác? Bởi cuối cùng, chân lý không được chứng minh bằng những khẩu hiệu lớn lao, nhưng bằng cách một con người sống. Ai sống trong yêu thương thì bước đi trong ánh sáng. Ai gieo hận thù thì tự nhốt mình trong bóng tối. Xin Đấng là Chân Lý giải thoát chúng ta khỏi mọi mê lầm của kiêu ngạo và cuồng tín. Và xin cho cộng đoàn chúng ta, giữa một thế giới đầy tiếng nói hỗn loạn hôm nay, biết làm chứng cho chân lý bằng điều khó nhất nhưng đẹp nhất: sống yêu thương như Đức Kitô đã yêu. Amen.!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *